Chia tay!
Hạnh phúc có phải là một cách cửa sắt, ngăn cho loài chim bay về phương nam
Nếu như em hướng về bầu trời, và khát khao một đôi cánh
Anh sẽ buông tay để em được bay vút lên
Nếu như lãng mạn biến thành vướng bận,
Thì anh sẽ là người vì em mà quay lại với sự cô đơn
Nếu như dây dưa biến thành xiềng xích,
Thì anh sẽ ném đi lời thề hẹn
Có một thứ tình yêu gọi là chia tay
Vì yêu, anh từ bỏ mơ ước thiên trường địa cửu
Vì yêu, anh đành chấp nhận sắm vai làm kẻ nhẫn tâm làm cho em đau khổ
Vì yêu, đành mãi lìa xa em.
Tinh yeu chia tay
Hay quá nhưng cũng thật bùn quá!!!!!!!........
Cái này hợp với "Không đau vì quá đau"
Nhiều khi em đã dối lòng vì e chẳng đau chẳng bùn,người ta đâu hay đâu bit rằng lòng e đã chết lẶng từ lâu!!..
Nhiều khi e cố gắng cười để a a thấy yên trong lòng,thật ra thì e đang khóc thầm đằng sau những nụ cười kia!!...
Đường rộng và dài a cứ bước đi, e đứng lại để nhìn a quay gót.Đừng hỏi tại sao con tim e ko bit đau vì e đã quá đau.Mất cảm giác đau rồi a !!!!!!(Đoạn sau bùn thảm quá thui ko viết nữa...!!)
"Tình yêu chia tay" đã đau khổ như thế sao cứ phải chọn nó.Cùng đau khổ như nhau thì thà chọn thứ tình yêu "thiên trường địa cửu" vẫn hay hơn ko!!!!!!!!Thà bên nhau đau khổ nhưng vẫn cảm nhận được cái gọi là hạnh phúc, nhưng chia tay thì cái nhận được chỉ là cả 2 cùng đau khổ!!!Chọn đáp án 2 vẫn tốt hơn.!(tự nhiên ông nhạc sĩ nào sáng tác bài nì ko bit làm ngta ...hĩxhix
keke.....)
Mưa...Nỗi nhớ!
\ |
Em - người con gái với lòng kiêu hãnh và sĩ diện cao ngất trời. Anh - người con trai có khả năng làm rung động trái tim của rất nhiều người con gái khác. Vô tình hay hữu ý, anh đã cướp mất trái tim em? Trái tim của một người con gái mạnh mẽ vốn không dễ lung lay?
Nhiều lúc em tự hỏi, sao mình lại yêu anh nhiều đến thế
Em
- người con gái với lòng kiêu hãnh và sĩ diện cao ngất trời. Anh -
người con trai có khả năng làm rung động trái tim của rất nhiều người
con gái khác. Vô tình hay hữu ý, anh đã cướp mất trái tim em? Trái tim
của một người con gái mạnh mẽ vốn không dễ lung lay?
Anh sẽ chẳng bao giờ biết được em yêu anh nhiều như thế nào. Có lẽ anh cũng chả muốn biết, quá khứ, hiện tại và những ngày sau này nữa, em vẫn không đủ mạnh mẽ để ép mình cố quên hình bóng anh giờ đã cách xa em nửa vòng trái đất.
Giá như anh đừng để em thấy nụ cười anh, ấm áp và hiền hoà. Giá như anh đừng để em thấy ánh mắt anh, cảm thông và sâu lắng. Giá như anh đừng bao giờ quan tâm đến em như anh đã từng làm...
Giá như ngày cuối cùng anh còn ở bên em, anh đừng hứa hẹn điều gì để em phải đợi chờ mòn mỏi. Giá như buổi tối cuối cùng đó chúng ta đừng đi bên nhau, anh đừng tặng em chiếc nhẫn và sợi dây chuyền cặp để em sống trong hy vọng, hy vọng một điều gì đó không bao giờ đến..
Giá như em biết cách quên anh..
Giá như em đừng yêu anh nhiều đến thế...
Một năm sau, anh bỗng nhiên trở về, anh đứng trước nhà em, em mừng rỡ chạy về phía anh, đưa tay khẽ chạm vào người anh.. Vụt.. Bỗng nhiên anh tan thành làn khói bay vào hư vô..
Giật mình thức giấc, bóng đêm vây quanh em, ngoài trời gió thổi mạnh, những táng cây xào xạc, mưa rơi như trút nước. Em lồm ngồm bò dậy, sợi dây chuyền trên cổ bỗng đứt ra, rơi từng hạt xuống mặt đất, em nhặt từng hạt trên sợi dây chuyền như nhặt từng giọt nước mắt của mình.
"Chiều mây dần trôi em mơ về chốn xa cuối trời, một mình em nơi này quạnh vắng buồn nhìn mây theo gió bay . Yêu là chi mãi âm thầm nhớ mong bóng người, dù anh đã đi về nơi xa em vẫn nhớ riêng mình anh..."
Không gian yên ắng lạ thường, em ngân
nga theo giai điệu và ca từ của bài hát, em phải học cách chấp nhận sự
thật, rằng anh đã đi xa và không bao giờ trở lại nữa. À mà không..
Khoảng cách của hai ta vốn đã xa nhau từ ngày trước, vì trái tim anh
chưa bao giờ có một khoảng trống dành cho em, chỉ có mỗi em là ngu ngơ
yêu anh rồi tự nhận lấy đau đớn về mình.
![]() |
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý
nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối
cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp
anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ
anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của
những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái
xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung
một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời
mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình
cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi
vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh
bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng
một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng.
Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm
được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về
phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh
đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm
nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên
bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến
lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã
mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng
một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên
bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến
tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên
mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần
nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.
Chàng trai bật khóc.
Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.
Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì
trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi
mãi ở lại.
![]() |
-Làm sao em có số điện thoại của anh ?
-Em hỏi đài truyền hình.
-Họ đâu có số của anh ?
-Nhưng có địa chỉ liên lạc.
-Họ giữ bí mật cho người tham gia mà.
-Em đã nói dối để có nó !
-à !
-Anh
ngạc nhiên vì cô bé ngồi trước mặt mình. Không xinh nhưng cứ buộc người
ta phải nhìn mãi. Gương mặt hơi ốm nhưng toát lên một vẻ cứng cỏi,bướng
bỉnh. Cô làm anh thú vị.
-Tại sao em muốn gặp anh ?
-Vì anh đẹp trai.
Anh khẽ nhíu lông mày.
-Như vậy thì có lẽ em sẽ chẳng muốn gặp anh khi anh xấu trai ?
-Rất
may là anh đẹp trai ! Dĩ nhiên em thích những người đẹp trai,nhưng đâu
đơn giản vậy ! Em muốn họ phải có cái đầu ,chứ nếu không trông họ giống
như tượng trưng bày trong tủ kính. Và anh thì hình như có đầu !
-Sao em lại nghĩ vậy ?
-Em thấy anh trả lời các câu hỏi trên tivi rất hay,hóm hỉnh và có sức thuyết phục !
-Vậy tại sao anh chỉ "hình như có đầu"?
-Vì em không chắc những gì trên tivi là chính xác !
-Nên em muốn gặp anh ?
-Đúng là như vậy !
-Em thấy sao ?
-Có lẽ em đã đúng một nửa,nửa còn lại chờ thời gian trả lời.
-Trước đây em đã làm quen như thế này bao giờ chưa ?
-Chưa bao giờ !
-Vậy anh là người đầu tiên ?
- Đúng !
-Tại sao ?
-Vì em muốn thử trước khi một chuyện sẽ xảy đến với em.
-Đó là chuyện gì ?
-Bí mật !
2.Anh và cô gái lại ngồi cùng với nhau sau rất nhiều buổi hẹn hò.
-Em nghĩ em đã nghĩ sai khi cho rằng anh có đầu !
-Tại sao em lại nói như vậy ?
-Vì anh chẳng hiểu gì cả !
-Hiểu điều gì ?
-Em yêu anh !
-Anh không tin !
-Chỉ tại vì không yêu em nên anh mới nói như vậy ?
-Anh. .. rất yêu em!
-Sao em không thấy ?
-Anh cũng chẳng thấy là em đang yêu anh !
-Nên anh mới không tin ?
-Đúng !
-Vậy 2 chúng ta yêu nhau sao ?
-Chúng ta yêu nhau nhé !
-Em không muốn.
-Tại sao ?
-Vì em không yêu anh nữa rồi !
-Tại sao lại thay đổi mình nhanh chóng như vậy ?
-Vì anh yêu em !
-Khó hiểu quá !
-Em chỉ yêu những người nào không yêu em thôi , như vậy mới là thử thách !
-Em không muốn tận hưởng cảm hạnh phúc khi có được nó sao ?
- Như vậy thì quá yếu đuối !
-Em thật là kì lạ !
3.Anh
yêu cô gái một cách đau khổ ,làm sao cô gái lại nói với anh như vậy ?Cô
đối xử với anh như với một con rối. Có tiếng điện thoại.
-Em muốn gặp anh.
-Nhưng tôi không muốn gặp cô nữa.
-Nhưng em muốn nhìn thấy mặt anh.
-Để làm gì ?
-Làm khổ anh !
-Hoặc cô có vấn đề,hoặc cô quá ác độc !
-Em muốn nhìn một gương mặt bị bỏ rơi sẽ như thế nào ?
-Cô bắt đầu làm phiền tôi đấy cô bé ạ !
-Trước đây anh đâu có nghĩ là phiền ?
-Nhưng tôi không nghĩ cô lại trơ trẽn đến vậy !.
-Anh không nên chua chát với em như vậy.
- Nếu cô đừng quá bốc đồng !.
-Anh muốn em phải làm sao ?
-Đừng gọi cho tôi nữa !
Anh cúp máy một cách lạnh lùng và giận dữ. Tại sao trên đời này lại có người con gái như vậy chứ ?
4. Anh ngồi với một người đàn ông trong 1 quán vắng.
-Tại sao anh muốn gặp tôi ?
-Cháu muốn biết về người con gái trong tấm ảnh để ở nhà bác.
-Anh quen cô ta à ?
-Cháu yêu cô ấy !
- Cô ấy là con gái tôi,và nó đã chết.
Anh lặng người:
-Tại sao ?
-Nó có bệnh nan y.
-Cô ấy không hề nói cho cháu biết.
-Nó đã rất hạnh phúc khi sắp ra đi,tôi thấy nó chỉ cười suốt ngày thôi.
-Cháu xin lỗi !.
-Vậy anh là người đã làm cho con gái tôi hạnh phúc ?
-Cháu đã có lỗi khi không hiểu cô ấy.
-Nó muốn có 1 tình yêu trọn vẹn,đó là yêu nhau và chia tay. Nó đã rất yêu anh.
-Và cũng muốn chia tay trước khi mọi chuyện xảy ra. Cô ấy thật khó hiểu.
-Anh hãy quên nó đi !
-Cháu cũng muốn lắm,nhưng cháu quá sốc. Có lẽ cháu cần thời gian.
-Hãy yêu con gái tôi như một hoài niệm. Chúc anh hạnh phúc !
Anh bước chậm trên con đường vắng. Anh mãi yêu em,cô bé của anh. Dù anh không hạnh phúc !
![]() |
Tôi bước đến gần cô ấy và nói: “Cô không nên đến tìm tôi làm gì nữa” và làm như vẻ rằng chúng tôi không chẳng thể nào bên nhau được nữa.
Cô ấy nói: “Em nhớ anh.”
Tôi lạnh lùng trả lời: “Đi thôi, tôi sẽ đưa cô về.”
Cô ấy không chịu bung dù ra, tôi biết cô ấy muốn che dù của tôi.
Tôi nói: “Hãy bung dù ra, chúng ta đi thôi.”
Dù không vui, cô ấy vẫn bung dù và bước cùng tôi đến xe. Cô ấy nói cô ấy chưa ăn trưa hay tối gì đấy và muốn rằng chúng tôi ghé nơi nào đó để ăn.
Ngay lập tức tôi trả lời với trái tim sắt đá: “Không!”
Thất vọng, cô ấy yêu cầu tôi chở cô ấy ra trạm xe lửa, cô ấy nói sẽ đón xe lửa về nhà.
Có lẽ trời vẫn còn mưa, những chiếc xe lửa đầy ắp người cầm dù và túi xách đang vội vã trở về nhà, chẳng quan tâm đến người đi ngang qua. Chúng tôi đợi và đợi, cô ấy ngơ ngác nhìn tôi. Bên nhau đã lâu, tôi hiểu ý cô ấy muốn nói gì. Tôi hiểu cô ấy cảm thấy ra sao khi trong suốt chặng đường đến đây với thời tiết thế này và tôi đã đối xử với cô ấy như thế. Đôi mắt dịu dàng của cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi, tôi cảm thấy thật có lỗi và muốn cô ấy ở lại đây đêm nay.
Nhưng thực tại thức tỉnh tôi lần nữa, tôi trả lời lạnh lùng “Chúng ta đến thử trạm khác xem sao.”
Chúng tôi từng sống chung một tòa nhà, cùng tầng với nhau. Lúc ấy có bốn người chúng tôi và chúng tôi rất thân với nhau. Chúng tôi lúc nào cũng ăn tối cùng nhau, xem film và thỉnh thoảng đi dã ngoại. Chúng tôi thậm chí còn hơn cả một gia đình nhưng tôi không biết rằng cuối cùng mình cũng đã yêu một cô gái trong số bốn người chúng tôi. Có lẽ là vào suốt năm cuối của đại học, cùng sống với nhau hai năm, chúng tôi đã phát triển tình cảm sâu đậm cho nhau. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy trở về nhà và tôi ở lại thêm một năm nữa để hoàn tất việc học. Trong suốt năm ấy, tôi chỉ có thể đón xe lửa, ghé thăm cô ấy trong những dịp nghỉ nhưng chẳng bao giờ ở lại được lâu. Đó là cách mà chúng tôi giữ mối quan hệ quý báu này.
Chúng tôi cùng nhau bước dọc theo con đường. Cô ấy đi trước và tôi đi phía sau cô ấy. Dù cô ấy bị gãy khung. Nhìn cô ấy như người lính bị thương, mang theo khẩu súng gỉ yếu ớt bước đi. Rất nhiều lần do bận suy tư hay những điều cô ấy làm, khiến cô đi dạt ra lòng đường; cô ấy suýt bị xe chạy ngang đụng phải. Tôi muốn ôm cô ấy trong vòng tay của mình nhưng với tình yêu dành cho cô ấy và nỗi đau không nguôi trong lòng, tôi chẳng làm gì. Trên đường, chúng tôi đi ngang qua công viên, nơi chúng tôi thường lui đến.
Cô ấy nài nỉ và nói: “Chúng mình hãy ghé công viên nhé, em hứa sẽ về nhà ngay sau đó.”
Với lời khẩn khoản ấy trái tim lạnh giá của tôi như mềm ra nhưng tôi vẫn làm mặt tức giận và bước vào công viên. Tôi ngồi ở hàng ghế, làm ra vẻ muốn rời khỏi đây. Cô ấy đi đến cây sồi lớn và tìm kiếm gì đó. Tôi biết cô ấy tìm những dòng chữ mà chúng tôi đã ghi trên cây với cây bút màu mực bạc nửa năm về trước. Nếu tôi nhớ không lầm thì nó ghi như sau: “Chris và Susan đã từng ở đây, Chris uống trà và Susan uống sôcôla nóng. Mong rằng Chris và Susan luôn nhớ đến ngày hôm nay, luôn luôn yêu nhau, mãi mãi như thế.” Cô ấy nhìn quanh một lúc khá lâu rồi chậm chạp quay trở lại với khuôn mặt đẫm nước mắt.
Cô ấy nói: “Chris, em không thể tìm thấy nó, nó không còn ở đó nữa rồi.”
Tôi cảm thấy thật chua chát trong lòng, có một nỗi đau đang chảy trong tim tôi, nỗi đau này tôi chưa từng trải qua trước đây bao giờ. Nhưng tất cả những gì tôi có thể làm là giả vờ rằng mình chẳng quan tâm và nói: “Bây giờ chúng ta đi được chưa?”
Tôi bung chiếc dù đen lớn của mình, cô ấy vẫn chỉ đứng đó, chẳng muốn đi khỏi, hy vọng vẫn còn một cơ hội. Cô ấy nói: “Anh đã dựng chuyện giữa anh và cô gái khác phải không? Em biết có đôi lúc em làm anh thất vọng nhưng em sẽ thay đổi, chúng ta không thể nào bỏ qua sao?”
Tôi không nói lời nào, chỉ nhìn xuống và lắc đầu. Sau đó, chúng tôi tiếp tục bước đến trạm xe lửa, chẳng nói với nhau lời nào.
Cách đây 4 năm, bác sĩ nói tôi bị ung thư nhưng do phát hiện sớm nên vẫn có thể chữa khỏi. Nghĩ rằng nó ổn thôi nên tôi tiếp tục cuộc sống bình thường và thậm chí còn quên đi cả căn bệnh ung thư nữa. Tôi chẳng nghĩ về căn bệnh ung thư nữa và không quay trở lại gặp bác sĩ. Cho đến một tháng trước, bụng tôi đau một cách kỳ lại suốt 2 tuần và cơn ác mộng lần nữa làm tôi thức tỉnh. Tôi nghĩ cơn đau sẽ trôi qua thôi nhưng nó đau dữ dội hơn và đến thời điểm này tôi không thể nào chịu nổi nữa. Tôi trở lại gặp bác sĩ và chụp X quang. Hình chụp được hoàn thành và có một dấu đen lớn trên hình, chứng mình cho sự thật mà tôi chẳng hề muốn tin. Tôi đang trong giai đoạn rực rỡ nhất của cuộc đời nhưng nó sẽ chấm dứt. Tôi muốn bản thân và mọi người có thể đón nhận nỗi đau một cách ít đau khổ nhất nên tôi đã quyết định tự tử. Nhưng tôi không muốn mọi người phát hiện ra ý định của mình, đặc biệt là Susan, người mà tôi yêu thương nhất trên thế gian này, người vẫn còn chưa biết sự thật này. Susan vẫn còn trẻ, cô ấy không nên đón nhận nỗi đau này. Nên tôi dựng chuyện lên và dối gạt cô. Đó là điều tàn nhẫn phải làm và nó làm trái tim cô tan nát nhưng đó là cách nhanh nhất để xóa đi những tình cảm của 3 năm nay. Tôi chẳng còn nhiều thời gian nữa, bởi vì tôi sẽ sớm rụng tóc và cô ấy rốt cuộc sẽ phát hiện ra. Nhưng bây giờ, tôi gần thành công rồi và vở kịch cũng đến hồi kết. 30 phút nữa thôi, tất cả sẽ chấm hết, đó là những gì tôi nghĩ trong đầu.
Xe lửa không còn chạy nữa nên tôi gọi taxi cho cô ấy. Chúng tôi đứng đó, đợi chờ, để những khoảng khắc sau cùng trôi qua trong lặng im.
Tôi thấy taxi từ xa, tôi kiềm nước mắt và nói với cô ấy: “Hãy chăm sóc bản thân, chăm sóc bản thân thật tốt.”
Cô ấy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu và mở tung chiếc dù méo mó và bước ra đường. Trong cơn mưa, chúng tôi trở thành hai thể sống riêng lẻ, 1 đỏ, 1 đen, dần rời xa nhau. Tôi mở cửa taxi và cô ấy bước lên xe, sau đó tôi đóng cánh cửa sẽ chia cắt tôi khỏi cô ấy mãi mãi. Tôi đứng cạnh bên xe, nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ đen đó, tình yêu đầu tiên trong cuộc đời tôi và cũng là tình yêu cuối cùng, đang bước khỏi đời tôi. Chiếc xe nổ máy và hòa vào dòng xe. Cuối cùng thì tôi cũng không thể kiềm nén nỗi đau và sự quay quắt trong trái tim mình được nữa, vội vẫy tay rượt theo taxi, bởi vì tôi biết rằng, đây là lần cuối tôi gặp cô ấy. Tôi muốn nói với cô ấy rằng mình vẫn còn yêu cô ấy, tôi muốn nói cô ấy hãy ở lại, tôi rất muốn nói với cô thật nhiều nhưng chiếc taxi đã rẽ ở góc phố. Những giọt nước mắt ấm lăn dài, hòa vào những hạt mưa lạnh lẽo. Tôi đang lạnh, không phải bởi vì mưa. Tôi lạnh giá trong lòng.
Cô ấy ra đi và tôi không nhận được một cú phone
nào cho đến ngày hôm nay. Tôi biết cô ấy không thấy những giọt
nước mắt của tôi bởi vì nó đã bị cơn mưa cuốn đi. Tôi ra đi
mà không hề cảm thấy tiếc nuối. Nhưng tôi không phải là Chris,
tôi là cô gái ấy, Susan, dùng ký ức của mình và quyển nhật
ký của anh mà tôi tìm thấy sau khi anh ra đi được 1 năm, viết
nên những dòng cuối này.
![]() |
Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi...
- Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!
- Nghĩa... nghĩa là sao??
- Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!
- Em đùa hoài !!
- Em không biết nói đùa bao giờ.
***
Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây !!
- Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!
- Ừ ừ...
- Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ.
- Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!
Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ?? Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất ...
Sáng hôm sau..
Reng !!!
- Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em ko yêu nữa đâu nhé !!
- Vâng vâng, anh biết rồi ạ...
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy....
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...
Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "anh lại bê bối thế này nữa à ??", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi....
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được ....
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan.... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :
- Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.
- Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
- Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.
- Bé nào mà bé? Tui... lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!
- Ơ, anh xin lỗi.....
- Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì.... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè !!
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm...
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa nhau..... Tạm biệt em, em nhé !!
Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối....
- Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??
- Sao em biết??
- Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Ngọc Châu 090........ / SG nhớ HN.."
- Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? - Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.
- Một tháng !!
- Vì sao lâu thế?
- Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...
- Ngốc lắm đấy nhé... Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?
- Uh, tốt lắm....
Đột nhiên
Em khóc !!!
Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....
Vì sao thế.... tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời.....
Trời đông lạnh lắm !!!
***
Một
ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt
nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi.... Để mặc tôi
cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin
nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại "Em
đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"... Em
làm tôi đau tim !!
Em làm tôi đau tim !!
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng ***ng tàn....
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau....
Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!!
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : "Anh hãy quên em đi !!"
****
Làm sao tôi quên được ???
Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ.... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ....
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi.....
- Anh đi đi!!
- Sao thế em??
- Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?
- Anh chỉ muốn biết vì sao thôi.... em hãy giải thích cho anh hiểu....
- Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây" !!
Thôi, thế là... hết !!!
Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ....Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay...
Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc......
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi....
Alô !!
- Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam
- Anh là ai??
- Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?
- Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.
- Em gái tôi tên... Ngọc Châu.
Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng ko kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...
Ngày tháng năm....
Biết tin anh
đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số đt cho
anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì ko nhỉ??
Ngày tháng năm....
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ??
Ngày tháng năm....
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh ko biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?
Ngày tháng năm....
Đáng
lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy.... Chỉ xin Chúa một ơn huệ
còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi.... Rồi anh sẽ quên
mau, còn em thì nhớ mãi...
Tất cả chỉ vì ... một căn bệnh không thể chữa khỏi.....
Ngày tháng năm...
Anh
đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng
hết...... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người
yêu tôi đây !!".
Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi....
***
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ.....
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...
Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời....
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy..... Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên.... cho người sống còn đau....
Gió thổi bay đến ngày quá khứ... có cô bé quàng chiếc khăn len màu hồng, cười mím chi....
- Thế em xin anh một ngày yêu em nhé !!
|
Tình yêu là gì?, mà thế giới phải khóc, khi mộng mơ... vỡ tan tành Tình yêu là gì? mà tôi cố níu với, giấu niềm đau, nhói tim tôi Thế giới ấy, ôm đầy những hy vọng, rồi một ngày, trắng đôi tay Thế giới ấy, bây giờ tan như mây, em tan biến như mây... |
Ngọt ngào bờ môi, tôi đã thắm tiếng nói,
giấu lời kia... nghe để cười
Nụ hôn nồng nàn, còn đắm mê choáng vang,
sao giờ đây, xa...ngút ngàn ?
Thế giới ấy, tan thành đám mây vàng,
gieo trong tôi, nỗi hoang mang
Thế giới ấy, bây giờ tan như mây,
em tan biến như mây
Một ngày nào đó, trong cuộc đời,
Không còn ai, khóc cho một người
Làm sao em với, nỗi cô đơn, khi mùa đông,
đã ngủ quên, bên dòng sông... xưa vắng lạnh
Một ngày nào đó, trong cuộc đời
Khi tình yêu, chết không một lời
Ðời tôi như, chiếc lá chới với, em nằm yên,
bên dòng sông, không còn ai...
Tiếc thương người
tình yêu đẹp...khi cả 2 nghĩ về nhau... 1 người đi 1 người nhớ







ai cũng cần niềm vui,đâu ai muốn khóc...
hạnh phúc ơi,cho anh thấy một lần...
Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới ...
Có
người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là
chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho
cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới. Chia
tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì
hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu
thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn,
mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau, và họ chia tay. Nhưng họ
vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn
yêu nhau là đủ.
Có thể không còn đi chung một con đường...
Có thể không còn bên nhau sẻ chia bất cứ lúc nào...
Có thể không còn tựa vai nhau khi buồn...
Có thể không còn siết chặt tay nhau trên đường đời...
Có thể không còn chung một tương lai, mơ về một mái ấm...
Nhưng điều ấy không có nghĩa là, Không:
Lo lắng cho nhau
Quan tâm nhau
Giúp đỡ nhau
Và yêu nhau
Đừng nghĩ sự chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là một chút sắc màu cho cuộc sống này...
Thà chia tay mà trong tim có nhau
Còn hơn ở bên nhau mà lạc lõng, xa lạ
Thà chia tay mà vui vẻ cùng nhau
Còn hơn ở bên nhau mà dằn vặt lẫn nhau
Thà chia tay mà gặp nhau bình thản
Còn hơn ở bên nhau mà cứ tránh mặt nhau
Thà chia tay mà cố gắng sống tốt vì nhau
Còn hơn ở bên nhau mà ngày càng tệ đi
Chia tay không phải là bi quan
Nhưng không khuyến khích ai đang hạnh phúc mà chia tay....
Mùa thu ko trở lại...
Những ngày đầu thu...đêm khuya lạnh lẽo
Hồi ức lại dần dần tỉnh giấc
Trái tim yêu thật lòng...cũng chỉ giống như chiếc lá rơi
Tại sao vẫn cứ phải chia ly ?
Bầu trời xám xịt....mình tôi cứ quanh quẩn mãi
Nơi chốn cũ năm xưa
Thật sự quá cô đơn....bước qua những đau thương anh bỏ lại
Con tim vỡ nát vẫn cứ cố ra vẻ mạnh mẽ
Muốn khoác lên vai anh chiếc áo
Trời sáng lên..anh sẽ phải tự lo cho mình
Sẽ chẳng có ai yêu thương anh bằng tôi đâu !
Nói với anh rằng...mỗi đêm nằm nhớ anh
Là một lần nước mắt tôi cứ tuôn trào chẳng dừng nổi....
Thôi thì cứ để gió thu mang đi kỉ niệm...mang đi những giọt nước mắt của tôi
Tôi vẫn cứ lặng lẽ nơi hò hẹn xưa...chờ đợi một người
Xin ông trời hãy cho mưa hắt ướt đôi mắt này...làm con tim này băng giá
Để tôi ko còn khổ sở...mãi cầu mong anh trở về bên tôi nữa....


\


